Kinh thuế – Đại kết cục

July 10, 2013

Đại kết cục

.

      Ngón cái đã đặt lên nút ngắt, rồi lại nhấc ra. Tới bước đường này, không hưởng thụ chút thành quả thì dường như không hợp tình hợp lý lắm.

      Khoảnh khắc điện thoại kết nối, trong di động tựa như truyền đến tiếng thở như trút được gánh nặng.

      “Cuối cùng anh cũng chịu nghe điện?”

      “Có chuyện gì sao? Đúng rồi, tôi đã dặn kế toán phát cho cậu tiền lương 2 tháng, xem như là phí chăm sóc trong khoảng thời gian này. Tôi đã hỏi qua, các bác giúp việc giàu kinh nghiệm trong bệnh viện cũng là giá ấy, hẳn không uỷ khuất cậu.”

      Bạch Uy vận một hồi khí mới bình tĩnh nói: “…Thường Thanh, uổng cho tôi vẫn coi anh là mục tiêu phấn đấu. Anh mịa nó đến cuối cùng lại cuốn gói rời đi?”

      “Ừm, chiêu cuối cùng này là tuyệt kỹ dưới đáy hòm đó, hẳn đủ để cậu học nửa đời rồi.”

      “Thường Thanh…”

      “Nếu không có chuyện gì khác thì tôi cúp máy, sau này chúng ta hẳn không có cơ hội gặp lại. Cậu bảo trọng.”

      Nói xong, Thường Thanh liền muốn tắt điện thoại.

      “Đừng cúp! Tôi có câu vẫn chưa nói với anh…”

      “Câu gì?”

      “Tôi yêu anh.”

      Tay Thường Thanh run lên, anh ta cười lạnh đáp: “Cậu muốn nói gì vậy! Lời này đến hộp đêm boa 100 đồng là có thể nghe được ba lần!”

      “Tôi biết tôi đã tổn thương anh, khởi đầu của hai ta quá tồi tệ, lẫn lộn biết bao quan hệ lợi-hại trong đó. Nhưng chỉ có nhiều thăng trầm như vậy, tôi mới biết rõ rốt cuộc mình yêu ai.”

      “Đúng vậy, tôi cũng rất rõ cậu yêu ai, một dao kia thật có giá trị!” Giờ, lưỡi dao lạnh băng tựa như còn đang ở trong cơ thể, hàn khí chạy thẳng vào lòng.

      “Đúng! Là tôi quá thiên vị Trì Dã, có điều tôi biết chuyện đó ngoài tình anh em ra thì không có gì khác. Nhưng cảm giác của tôi đối với anh lại quá phức tạp. Lúc anh đường sự nghiệp thành công, tôi đối với anh có sự đố kỵ ‘trời đã sinh Du sao còn sinh Lượng’, lúc anh khoan dung chăm sóc tôi mọi lúc mọi nơi, tôi tự nói với mình, anh là kẻ địch lớn nhất của tôi, tôi quyết không thể ngã dưới viên đạn bọc đường của anh được. Nhưng khi anh ngã trong vũng máu, tôi liền rõ, là yêu cũng được, hận cũng chẳng sao, đời này sẽ không có người thứ hai có thể thay thế địa vị của anh trong lòng tôi.”

      Lời nói cứ như mật chảy ra từ tổ ong ý, may mà lão Thường không bị bệnh tiểu đường, còn chịu đựng được!

      Tay cấu bắp đùi càng thêm mạnh, Thường Thanh cắn răng nói: “Điện thoại sắp hết pin rồi, tôi cúp đây.”

      “Chờ chút…”

      Thường Thanh thầm nhắc nhở chính mình, cho dù thằng nhóc này nói gì, mình cũng không thể quay về. Yêu đương với thanh niên, trái tim không cẩn thận chết vì nhồi máu thật ấy chứ.

      Nhưng anh ta vẫn muốn nghe, nghe chút xem trong lòng Bạch Uy mình quan trọng cỡ nào. Có những lời này, về sau khi mình nằm trên xích đu ngắm trăng trước cửa sổ cũng có chút gì đó đáng giá để hồi tưởng.

      “Còn nữa chính là… mỗi lần anh nằm dưới, chỉ cần anh rên khẽ, tôi liền có thể cương ngay lập tức, chỉ mình anh có thể cho tôi loại cảm giác này. Ra ngoài cẩn thận chút, người giống anh rất dễ bị đàn ông thao.”

      Thường Thanh chưa từng nói sõi như thế, anh ta mắng rõ ràng: “Tôi thao tám đời tổ tông nhà cậu!”

      Tiếp theo, anh ta liền ném di động xuống đất rồi giẫm mạnh mấy cái lên xác chiếc điện thoài, lại tàn bạo bồi thêm mấy đá!

      Sự thật chứng minh, mình quá mịa nó đơn thuần lương thiện rồi.

      Lúc nằm viện nên chuẩn bị ít thuốc tê cho y hôn mê rồi kéo y tới nhà xác bày POSE gian thi, rồi chụp mấy tấm ‘đẹp’ vào, tiếp đó kích động mấy toà báo lớn in với số lượng lớn!

      Một cơn giận tích tụ dưới đáy lòng, lão Thường rất nhanh liền nổ bùm. Các hành khách khác trong phòng chờ ở sân bay đều tránh xa, chỉ sợ bị bệnh nhân tâm thần tấn công.

      Lúc này, có hai bảo vệ sân bay đi tới, khách khí nói: “Thưa ngài, tâm tình ngài hình như không quá ổn định, mời đến văn phòng sân bay nghỉ ngơi một lát.”

      Thường Thanh dựng mày: “Chưa thấy người khác tức giận bao giờ à? Tôi sắp lên máy bay rồi, không rảnh!”

      Hai anh chàng cao to lập tức trở nên cứng rắn: “Xin lỗi, nếu ngài không phối hợp với chúng tôi, vậy ngài không thể lên máy bay. Chúng tôi có lý do tin rằng ngài sẽ gây uy hiếp đến sinh mệnh, tài sản cũng như sự an toàn của các hành khách khác!”

      Nói xong liền bắt lấy Thường Thanh.

      Lão Thường lập tức mềm mỏng, thở dài đáp: “Các anh không biết thôi, vừa nãy vợ tôi gọi tới, bảo với tôi, cô ta muốn bỏ nhà theo thằng khác! Chúng ta đều là đàn ông, anh nói tôi có thể không giận sao? Tôi phải mau chóng lên máy bay, nếu về trễ, của nải trong nhà đều bị cô ta bán mất!”

      Hai người bảo vệ rõ ràng không phải đàn ông, không biết nỗi đau bị cắm sừng của người ta, vẫn mặt không suy chuyển muốn kéo lão Thường đi.

      Thường Thanh không dám chọc, đành phải ngoan ngoãn đi theo bảo vệ, vừa đi vừa căm giận: “Chơi trò gì vậy! Lát ông đây phải khiếu nại các người!”

      Tới văn phòng, hai bảo vệ đẩy Thường Thanh vào phòng rồi đóng cửa lại. Trong phòng ngoại trừ lão Thường, còn có một người, trông giống như người mẫu vậy, rất toả sáng.

      Thường Thanh suýt chút nữa thì tức ngất: “Bạch Uy! Đờ cờ mờ! Là cậu cố ý đúng không!”

      Bạch Uy chớp hàng mi anh tuấn nói: “Tôi không làm vậy, chẳng phải anh sẽ lên máy bay sao?”

      Thì ra sau khi Bạch Uy phát hiện không thấy Thường Thanh đâu, liền lập tức gọi cho bạn bè và bạn học làm ở nhà ga, sân bay.

      Biết được Thường Thanh mua vé máy bay xong, y liền phóng xe như điên tới sân bay.

      Nhưng mà người ta muốn lên máy bay cơ, không ai ngăn được cả! Bạch Uy liền cái ló khó cái khôn, liền xài “phép khích tướng” này.

      Lúc Bạch Uy nói lời này, vẫn một mực quan sát sắc mặt Thường Thanh, hai bàn tay nắm chặt cánh tay anh ta.

      “Nếu tôi không ném điện thoại thì sao? Cậu sẽ làm gì?”

      Bạch Uy móc một cái “đèn pin” ra khỏi túi áo, lão Thường vừa nhìn đã thấy quen mắt! Không phải cái món đồ phòng sắc lang kia ấy chớ! Lúc trước thằng nhãi thối này dùng món đó đâm mình mà!

      “Tôi đã nghĩ kỹ rồi, nếu thật sự không thể vậy dùng thứ này chọt anh một cái, sau đó bảo là anh phát tác bệnh tim, trực tiếp khiêng anh lên cáng đưa về…”

      Thường Thanh liền dựng ngón giữa: “Thằng nhóc cậu mịa nó phát bệnh rồi…” Không đợi anh ta nói xong, một nụ hôn nóng rực đã tập kích.

      Lực có hơi lớn, lão Thường suýt chút nữa ngã ngồi. Người thanh niên nôn nóng khắc dấu vết của mình lên mặt anh ta. Không lấy tay nhéo đùi, định lực của lão Thường giảm rõ rệt, anh ta bất giác đáp lại nụ hôn nồng nhiệt của Bạch Uy.

      “Vừa nãy, ngoại trừ câu cuối cùng, đều là lời trong lòng tôi, anh muốn nghiêm phạt tôi thế nào cũng được, nhưng không cho phép anh chơi trò bốc hơi…”

      Lão Thường không đáp, cơ thể cấm dục đã lâu vì bị thương, giờ hoàn toàn sống lại. Tuy chỉ là răng môi tiếp xúc nhưng phía dưới đã sung lên rồi!

      Quần áo hai người tuột dần, bờ ngực cường tráng của lão Thượng lộ ra, Bạch Uy ngậm lấy điểm nổi lên màu nâu đỏ, cố sức mút vào. Thường Thanh một tay nắm tóc Bạch Uy, tay kia dần sờ về phía quần y.

      Khi anh ta sờ tới một thứ cứng cứng, thô to thì thấy càng thêm kích động, tới mức thở dốc mãi.

      “Aaa! Aaa!”

      Bạch Uy bỗng kêu thảm hai tiếng rồi đột nhiên nằm thẳng trên đất.

      Thường Thanh cầm cây côn điện, cười khà khà quái dị: “Thế nào, điện mạnh chứ?”

      Bạch thiếu gia tê người hồi lâu không dậy được, nói: “Anh… anh vẫn muốn đi?”

      “Đi? Đi làm gì? Ông đây không thượng cậu một lần thì không được!”

      Đây chính là do thằng nhãi thối này tự tìm, lão Thường anh hôm nay muốn ‘đổi đời nông nô ta ca hát’ . (nguyên là “Phiên thân nông nô bả ca hát”, tên kia do bạn chém, bài ca này thể hiện sự vui sướng hạnh phúc của người dân tộc Tạng khi được giải phóng)

      Bạch Uy nhếch miệng đáp: “Được! Thế nhưng anh chờ đấy! Nửa đời sau của anh đã xem như là giao vào tay tôi rồi!”

      Trong sân bay, vẫn người đến người đi, có người buông tay, rời đi; có người thoải mái, lưu lại…

13 Responses to “Kinh thuế – Đại kết cục”

  1. end rồi thank bạn nhiều nhiều >:D<

  2. nilam1402 said

    *tung hoa-bung lụa-nhảy múa* vẫn chưa hết choáng váng vì đợt boom này của nhà nàng đâu😡 *ôm ôm*

  3. hehe…mình cũng rất thích bạn quăng boom như vậy =] đọc rất là vui vì tha hồ được đọc một lèo là tới lun chương cuối…chậc đúng là văn phong của Cuồng tỷ thật là khó đoán mà😀

    mình là mình mong chờ phiên ngoại nhé😀 cám ơn vì bạn đã hoàn thành thêm 1 bộ nữa rồi >< LOL

  4. Ly said

    Thực ra thì mình k thích cái kết cục này lắm. Chắc vì mình sủng thụ, hừ, sao không có ngược công chứ? Tức nhất là Bạch Uy quá mê Trì Dã, lại còn Hoài Dã, thực mà nói lấy tên người mình thương đặt cho công ty có ý nghĩa dữ lắm. Hừ, cũng may lão Thường bán đấu giá THẬT THẤP. ~”~ Dù sao thì đây cũng là một trong những bộ truyện hay mà mình thích.

    Pi ẹt: Bạn edit hay quá xD Đọc sướng rơn, chỗ cần thô tục sẽ được thô tục “nhẹ”, chỗ cần sướt mướt bạn lại càng làm cho nó tình hơn.

  5. Nekomata said

    Cái kết củ chuối, ta ức chế a ~~~~~~~~~ >.<

  6. bautroihong said

    cái kết này đúng bản chất tưng tửng của lão Thương. ta thích lắm.

  7. A Luân said

    Mình đã đọc xong Kinh Thuế nhà bạn edit và sắp xong Ngục Quỷ. Cực kỳ thích cách edit và giọng văn của chủ nhà luôn ^ ^

  8. *Để lại một dấu chân*~

  9. Đọc mà trong người cứ rần rần :))) cảm ơn chủ nhà nhé

  10. Pika said

    Hoàn rồi *tung bông*
    Cám ơn chủ nhà đã dịch bộ này!

  11. Reblogged this on trinhkhanhi99 and commented:
    s

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: